Màn đêm buông thả xế chiều không ngoản mặt
gió vu vương mát lạnh chốc tan tành
máu tuần hoàn sôi sục cả châu thân
nghe tiếng ai ríu rít giữa muôn trùng
Ngóng trong đêm dong dũi đôi mắt bơ vơ
luôn dày vò ngày đêm không ngủ được
niềm sầu lặng từng ngày nghe cay đắng
muốn thốt ra lời nói thật của tâm tư
Lòng chờ đợi biết đâu mà hy vọng
nghịch cảnh lòng bao phủ bởi màn đêm
làm gì đây khi mà lòng lên tiếng
khi trăm dao đe doạ nổi niềm riêng
Sao mà cứ chìm trong vòng lẫn quẫn
tiếng yêu em nặng cả ngàn cân
ơi những ngày điên cuồng mong đợi
bám theo mình trong lúc chọn lời yêu
Thật lòng anh không muốn như vậy đâu
nhưng sự thật vẫn là trớ trêu
anh đã yêu trong vòng đời lao lực
sức đã tàn mong chết liệm niềm yêu thương.
Ngại ngùng
14:29 |
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)






0 nhận xét:
Đăng nhận xét