Followers

RSS

About

Mơ Một Vùng Trời Bình Yên

Ở một nơi có trăng soi mặt nước
Gió hiu hiu sóng gợn đều đều
Màn trời đêm bao trùm nền cát sỏi
Đôi tình nhân tựa vai ngước mắt nhìn

Không có bình minh nhưng không sầu đạm
Không kẻ lang thang không tiếng khóc cười
Không có sầu ai trong vòng khổ ải
Chỉ có hai kẻ tựa vai ngước mắt nhìn

Gió vẫn thổi hiu hiu sóng vẫn gợn đều
Đập vào mắt một vùng trời và biển cả
Nhìn xa xa như cảnh chiều hoàng hôn tím
Muốn ngồi đây cho đến hết cõi đời

Có kẻ thứ ba đứng ngoài nhìn tới
Mắt đưa quanh chốn lạ chỉ đôi người
Rồi nhắm chặt kìm lòng không rơi lệ
Mở ánh quang giây lát chẳng còn chi

Hạnh phúc thay cho đều giản dị
Nếu một ngày đời tôi như mộng mị
Người con gái kia rốt cuộc sẽ là ai
Để tương lai tôi không còn mờ ảo

Một giấc chiêm bao chỉ là ước mộng
Thế nhân vốn chẳng có chỗ bình yên
Nơi vùng trời không bao giờ tìm được
Dấu chân đi chỉ là cát bụi mờ phai

Nếu một ngày giống như đều vọng tưởng
Bức tranh kia có hai kẻ kề vai
Em là ai tôi cũng là người còn lại
Nói lên đi tiếng nói của lòng nhau

Tôi chỉ xin thôi không còn lặng lẽ
Ngước mắt lên gặng hỏi trời cao
Cho tôi biết tôi phải làm sao
Vùng trời nao thanh thản chốn yên bình. 




  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

0 nhận xét:

Đăng nhận xét