Ngày trái đất ngừng quay
Lá khô cần rơi rớt
Mây ngừng bay gió ngừng thổi
Cánh hoa rơi tàn theo những ngày đông
Không một ai ở lại
Tất cả đã ra đi
Không tiếng thú tru dài
Không có ngày và đêm
Tất cả tan biến trong không gian
Thời tiết khắc nghiệt
Không khí nóng dần
Thế giới khô cần và đang chết
Những tiếng khóc than mõi mệt
Tư tưởng vẫn còn đây
Là tâm linh của người lẫn quẫn
Hay linh hồn kẽ đã ra đi
Chưa kịp tiếng yêu em
Trái đất đã lụy tàn
Chưa ngắm hết nhung nhan
Đã lụy tàn theo làn khói
Cánh chim mõi mệt rã rời
Lá rơi rơi từng nhịp
Nước mắt rưng rưng
Thân xác hao gầy
Có người lê bước nơi đây
Trong không gian hiu quạnh
Theo từng bước mờ dần
Tim giá lạnh như băng tan nơi bắc cực
Nắng phương nam lao lực
Hâm nóng những u sầu
Tám tiếng dài trằn trọc
Nơi ác mộng trong đêm dài
Khi trái đất ngừng quay
Mây đen che phủ bầu trời
Hành tinh khóc chào ngày tận thế
Tiếng ai khóc than não nề
Một lời tiên tri đến trễ
Khoa học cũng chào thua
Môi trường đang ô nhiễm
Nhịp sống đang lịm dần
Viết một vài dòng tâm sự
Gửi em trước năm tháng điêu tàn
Khi trái đất một ngày "rơi xuống"
Thì vơi đi tiếng nói yêu em.
Ngày Tận Thế
21:32 |
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)







0 nhận xét:
Đăng nhận xét