Đã qua hết đêm dài trong giấc mộng
không còn gì đọng lại giữa dư âm
bước thênh thang bên một quán vắng
tách cà phê sao đắng hơn mọi ngày
Điếu thuốc tàn của những người khách lạ
khói bốc cao như sương trắng trong đêm
tay xua gạt bao làn khói độc
Thấy mắt cay giọt lệ đọng đầy
Nuốt một ngụm thấy cõi lòng man mát
phút đam mê tan nát tự bao giờ
bên đường phố xe vẫn còn đang kẹt
thật qua rồi bóng dáng người hôm qua
Tách cà phê theo đó cạn dần
tôi lặng lẽ bước chân hiu quạnh
trong căn phòng chỉ toàn bóng đêm
không một khe để soi sáng đời
Tôi bàng hoàng nuốt từng ngụm nước
bậc đèn lên với ánh sáng lờ mờ
mượn bút mực viết vài dòng tâm sự
Phút u buồn đơn lạnh hỏi vì sao?
Tôi không muốn đời mình theo dòng trắc trở
sẵn lối đi trong nghịch cảnh trái ngang
chỉ muốn lòng tự mở vòng khổ ải
tạo lối đi riêng trong suốt quãng đường.
Hiện thực
04:35 |
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)






0 nhận xét:
Đăng nhận xét