Ta ngồi đây mà người nào biết được
Hạt mưa rơi cô đọng cõi lòng
Chân bước nhẹ bên nẽo đời eo hẹp
Quán vắng chiều lạnh lẽo tàn canh
Ta nhìn quanh cảnh tình hiu quạnh
Nghe tiếng ai mỗi lúc mỗi phai dần
Ta bâng khuâng ngày ấy còn không hỡi
Lá mùa thu rơi rụng những chiều về
Nếu ngày mai người về phương trời lạ
Khi lá hoa rơi rụng buổi chiều tà
Và hoàng hôn khi phai dần tắt lịm
Có nghe buồn lạnh lẽo bờ vai
Biết khi nào người nhìn về phương ấy
Đời cô liêu vĩnh viễn theo dòng mây
Ai ở đây ta xin người lên tiếng
Để không gian còn chúc yên lành
Ta mong ngày trời tan mây tạnh
Gió phương xa mát lạnh gọi về
Nơi bình yên chốn nào như xa lạ
Dẫu phong ba xin hãy nhớ ngày về
Ta trở lại trên đường xa nắng đổ
Mang giấc mơ làm hành lý vỗ về
Mong đường xa xuôi dòng nơi đất mẹ
Phút gian nan không nản bước lữ hành!
Lữ Hành
23:02 |
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)







0 nhận xét:
Đăng nhận xét